Những giày vò thanh xuân

Thứ ba, 09/01/2018 19:30:54 | Tinh Hoa Việt
Đang vươn người ra ngoài thành ban công để uốn lại một nhánh cây, tôi chợt khựng lại khi nhìn thấy một dáng đàn ông mệt mỏi lê bước lên cầu thang. Người đàn ông  gằm mặt xuống như thể đếm từng bước chân nặng nề, nhưng tôi vẫn nhận ra đó là chủ nhân căn hộ tầng 5.

Những giày vò thanh xuân

Tôi chưa bao giờ bắt chuyện với anh. Nhưng tôi thường xuyên nhìn thấy cả gia đình anh ríu rít đi đâu đó. Hai đứa con gái đi trước, còn cặp đôi nắm tay nhau lững thững đi đằng sau. Vợ chồng mà nắm tay nhau kiểu đó là rất hiếm. Tôi luôn hơi nhói một chút đố kị với hình ảnh  rất xa lạ với mình đó. Một thời gian sau, tôi nhận ra mình nghĩ về anh ta hơi quá nhiều. Lạ nữa là trong một số giấc mơ không đầu không cuối của tôi, thấp thoáng hình ảnh người đàn ông xa xôi đó.

Vì thế, tôi không thể không ngạc nhiên khi nhìn thấy anh trong bộ dạng này. Có vẻ gì đó tuyệt vọng, thất bại  chứ không hẳn chỉ là vẻ liêu xiêu của một người say. Sao thế nhỉ?

Không nén nổi tò mò, đến cơ quan việc đầu tiên tôi nhảy vào chat với  cô bạn cũ:

- sáng nay

- mình nhìn thấy anh Trung khác lắm cơ

+ ???

- trông có vẻ buồn

- thất vọng thế nào ấy

+ ui

+ không biết gì à

+ vợ chồng nhà ấy 

+ sắp đưa nhau ra tòa rùi

+ hic

- sao thế

+ thì

+ chuyện muôn thưở

+ ngoại tình

+ vợ ngoại tình

+ chồng bắt được quả tang

- ui

- đúng rùi

- mà sao thế nhỉ

- ai mà ngờ được nhỉ

+ uh

+ không ngờ được thật

*****

Tôi biết em để ý đến tôi từ lâu. Tôi cũng không hoàn toàn thờ ơ với em, bởi ở em có vẻ đậm đặc đàn bà rất thu hút đàn ông. Còn thêm vẻ thanh nhàn rất hiếm thấy ở thời nay, khi mà hầu như mọi khuôn mặt phụ nữ đều mang vẻ nhớn nhác do vòng quay cuộc sống, do giá vàng nhảy nhót bất quy tắc. Nhưng điều đó chỉ dậy lên chút sóng lòng nho nhỏ trong tôi mà thôi. Trong tim tôi, hình ảnh Vy An đã cắm quá sâu. Nữ sinh trường múa mảnh dẻ và trắng muốt như một đóa sen… Tôi chết đứng ngay từ lần đầu nhìn thấy đóa sen trên sân khấu. Tôi- dân Bách Khoa khô khan tự nhiên thấy đầy ứa trong lòng những xúc cảm lai láng. Kiềm chế lắm tôi mới không chiếm đoạt nàng trước ngày được lồng vào tay nàng chiếc nhẫn đính hôn. Phải dùng từ gì để miêu tả cái thằng tôi ngày nàng dịu dàng nhận lời lấy tôi nhỉ ? Nở tung như một chùm pháo hoa. Phải, tôi đã muốn vỡ tung vì hạnh phúc. 

Phải tự công nhận tôi là người chồng cưng vợ. Tôi không nề hà bất cứ việc gì, miễn là để cho nàng được hưởng những gì tốt nhất. Tôi muốn nàng hoàn toàn viên mãn vì tôi, hoàn toàn hài lòng vì đã lấy được người yêu nàng nhất trên đời. Thâm tâm, tôi vẫn hơi lo rằng người như nàng có thể lấy được người hơn tôi về nhiều mặt, mặc dù tôi biết rất ít đàn bà dám thờ ơ với một nam nhi đạt tiêu chuẩn công dân toàn cầu như tôi. Thằng bạn thân vẫn cảnh cáo tình trạng đội vợ lên đầu của tôi. Chỉ có làm hỏng vợ thôi. Nó nhận định đanh thép nhưng vẫn không tác động đến tôi là mấy. 

Nhiều lúc tôi thầm buồn cười nghĩ mình hơi giống anh chồng trong truyện cổ tích, đến ra đồng cũng phải để tranh vẽ vợ trước mặt cho đỡ nhớ. Nhưng đúng là nỗi mê mẩn của tôi qua 20 năm không hề suy xuyển, thậm chí còn hơn, khi nàng  bước vào độ đằm của người đàn bà ngoài 40. Phụ nữ rất khác nhau ở độ tuổi này. Người đàn bà luôn được yêu chiều hết mực như nàng sẽ rất khác với một người đàn bà bình thường. Về độ đẹp. Và độ quyến rũ.  Phụ nữ có món trang sức lộng lẫy nhất chính là tình yêu của người đàn ông mê mẩn họ. Phải thế không?   

Tôi mê nàng. Và tôi có phản xạ canh nàng. Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai/ đừng hôn dù thấy cánh hoa rơi/ … đừng tắm chiều nay biển lắm người…(***) Nếu có thể được tôi muốn canh cả những giấc mơ vô tội của nàng. Song tôi đủ khôn ngoan để khiến nàng không bị mệt mỏi bởi tình yêu không giới hạn của tôi. Tôi biết rằng tình yêu cũng có thể chết vì sự ngột ngạt.

Tôi đã có những năm tháng dài hạnh phúc. Phải nói là rất hạnh phúc. Nàng nghe theo tôi, bỏ nghề diễn viên múa, an phận làm nhân viên văn phòng một công ty nhỏ, công việc gói gọn trong 8 giờ vàng ngọc ở cơ quan. Hơn 20 năm chồng vợ, không đêm nào tôi phải chịu thiếu hơi nàng, trừ những chuyến công tác ngắn ngày của chính mình. Thời mới lấy nhau gian khó, chưa đầy đủ tiện nghi như bây giờ, chiều chiều tôi đi làm về đã thấy khuôn mặt ửng hồng của nàng nơi góc bếp. Sau đó thể nào nàng cũng xách nước vào nhà tắm cho tôi. Tôi nghe lòng mình muốn nhảy nhót. Tôi thầm cảm ơn số phận đã cho tôi có nàng. Cùng tình yêu dịu dàng, vun vén của nàng. Tôi biết rằng mình sẽ yêu nàng mãi mãi. Trên giường lâm chung, tôi sẽ gọi tên nàng. Chỉ nàng mà thôi.

****

Tôi biết mình là người phụ nữ hạnh phúc. Tôi cũng biết mình là con đàn bà đốn mạt. Nhưng tôi không làm sao điều khiển con tim mình. Trái tim người phụ nữ quá được cưng nựng trong thời gian dài đã mất hết sức đề kháng. Rơi vào chông chênh. 

Sự việc đơn giản đến mức tẻ nhạt. Lần đó tôi đi dự hội lớp trường múa nên về nhà hơi muộn bất thường. Anh đã không thể ngủ được cho đến khi tôi nằm xuống bên cạnh. Không biết vì tôi có uống hơi nhiều rượu, vì đêm đã xuống khá sâu hay vì lý do gì mà những câu hỏi han của anh khiến tôi cảm thấy giống như cuộc hỏi cung. Tôi nhát gừng đáp lại anh, rồi sẵng giọng, rồi hất tay anh vòng qua bụng mình. Bất ngờ trước hành động chưa từng có của tôi anh đáp trả bằng một hành động cũng chưa từng có. Cái tát trong đêm khiến cả anh và tôi cùng bàng hoàng. Lần đầu tiên tôi thức trắng đêm. Anh cũng thế.

Chúng tôi đã làm lành vào ngày hôm sau. Anh đã làm hàng ngàn cử chỉ yêu đương rối rít để chuộc lỗi. Tôi cũng biết một cái tát trong cuộc đời chồng vợ chẳng là cái gì ghê gớm quá. Nhưng như tôi đã nói, tôi đã quen được cưng nựng đến mức chỉ một hành động đó đã làm xước xác trái tim tôi. Tình yêu trong vắt của chúng tôi đã hoen một vệt mờ.

Lần đầu tiên sau nhiều năm ngủ vùi trong mái ấm, tôi chợt nhận thấy mình đã bị anh lái khiến từ đầu tới cuối, nhân danh tình yêu. Tôi đã vĩnh viễn ủ mình trong hình hài yên ả của một người đàn bà nội trợ, cuộc đời chỉ dịch chuyển từ góc nhà ấm êm đến 4 cái chân bàn ở công ty. Tôi đã quên mất mình từng ước mơ trở thành một nghệ sĩ múa nổi tiếng. Tôi đã để lại đằng sau bao năm khổ luyện đến bật cả móng chân. Đổi lại tôi được gì ? Một gia đình hạnh phúc, một người chồng yêu mình và có khả năng chu toàn cuộc sống cho mình, hai đứa con ngoan. Kể cũng đã là vừa vặn với một người đàn bà bình thường. Nhưng cũng lần đầu tiên tôi có cảm giác mình bị nhốt trong nhà tù ngào đường. Cái tát của cai ngục bỗng chốc biến nhà tù đó thành bánh quế. Nó vỡ tan ra thành từng mảnh vụn. Tôi bỗng thấy mất mát kinh khủng.

Cuộc họp lớp lần sau tôi cố tình về muộn hơn cả lần đó. Mọi người lần lượt ra về , tôi vẫn nán lại hát cố thêm vài bài. Có gì đó như định mệnh. Bởi vì anh ấy đã nhìn thấy tôi.

Anh ấy là một người trẻ. Trẻ hơn tôi, tất nhiên. Lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy tôi là trên sân khấu, 7 năm về trước. Tôi đã đi xuyên vào trái tim trẻ măng đó và vĩnh viễn nằm lại như một cái dằm không thể gỡ ra. Bao nhiêu năm sau đó anh đã âm thầm theo dõi tôi, mà tôi không hề hay biết. Sau này, tôi nghe anh kể lại 2.530 ngày nhớ em đó mà như nghe kể chuyện cổ tích. Tôi không thể nào hình dung trên đời lại có người si tình, mà là si tình trong vô vọng đến thế. 

Tôi xúc động vì tình yêu mãnh liệt của anh? Tôi chớm bước vào cái tuổi muốn khẳng định sức quyến rũ vẫn còn dồi dào của mình? Tôi hưng phấn với tình cảm khác lạ của một người đàn ông trẻ trung hơn hẳn so với mình? Tôi trả thù - một cách vô thức- cái tát của chồng? Lý do nào biện minh cho con tim loạn nhịp của tôi? Chính tôi không thể lý giải. Nhưng đồng thời cũng không muốn thoát. Và không thể thoát một bản thể khác, đang trong cơn khao khát, hệt như tôi. Chỉ có điều, tôi luôn luôn bối rối, bởi tôi biết chồng tôi cũng chưa bao giờ ngừng yêu tôi.

Tôi không giấu diếm được lâu. Tình yêu ngùn ngụt từ anh khiến tôi luôn thở dốc, mất hẳn sự yên tĩnh của tâm hồn. Tôi biết mình không ngăn nổi những thẫn thờ cố nén. Cơ thể tôi không còn mềm mại, nóng rực trong vòng tay chồng mình, dù tôi đã rất cố gắng. Và rất thường xuyên, khi chồng say đắm hôn môi, trong đầu tôi lại hiển hiện hình ảnh của anh. Mắt tôi lần đầu tiên có quầng vì nhiều đêm tôi không thể chợp mắt.

Và tôi biết chồng mình cũng gần như thức trắng suốt những đêm ấy.

Tôi đã nhiều lần từ chối anh ấy. Nhưng đến phút cuối không can nổi chính mình, tôi lại có mặt ở chỗ hẹn hò. Lần nào anh ấy cũng đợi sẵn. Điều đó đi thẳng vào trái tim đàn bà của tôi. Vậy là anh ấy vẫn đến chỗ hẹn dù khả năng gặp tôi mong manh hơn tờ pơ-luya. Ngay cả thời kỳ say đắm nhất chồng tôi cũng chưa bao giờ hành động bất chấp như vậy. Khi so sánh như vậy, tôi biết con tim mình đã ngả về phía anh, sát lắm rồi.

Cái vẻ bồn chồn của tôi làm sao qua được mắt chồng. Không khó khăn gì, anh ấy đã tìm được đến chỗ hẹn hò vụng trộm. Có lẽ sống qua mấy kiếp tôi cũng không thể quên được khuôn mặt anh lúc ấy. Nó rúm lại, cay đắng vì thất bại. Cái nỗi đau sâu hoắm của người nhận ra đã mất hết những gì thuộc về mình.

Trong phút chốc tôi hiểu mình đồng thời đã xúc phạm tình yêu của hai người đàn ông. 

Bằng cách nào để tôi có thể nói lời xin lỗi tình yêu, với cả hai người? 

__________________

*** :thơ Nguyễn Bính

Võ Hồng Thu