Đưa lao động đi làm việc ở nước ngoài: Nhiều chính sách không còn phù hợp

Thứ hai, 03/12/2018 08:00:13 | Xã hội
Năm 2006, Quốc hội khóa XI tại kỳ họp thứ 10 đã thông qua Luật Người lao động Việt Nam đi làm việc ở nước ngoài theo hợp đồng. Tuy nhiên, sau 10 năm triển khai, một số quy định của Luật đã bộc lộ những hạn chế, khiến việc thi hành trong thực tiễn gặp vướng mắc, gây khó khăn cho hoạt động của doanh nghiệp và công tác quản lý nhà nước.

Đánh giá việc thực thi Luật Người lao động Việt Nam đi làm việc ở nước ngoài theo hợp đồng năm 2006, báo cáo của Bộ LĐTBXH cho biết, bên cạnh những mặt tích cực của Luật thì quá trình tổ chức thực hiện một số quy định của Luật đã bộc lộ hạn chế. 

Nhiều phương thức hợp tác, dịch chuyển lao động mới phát sinh, là các phương thức mà khi xây dựng Luật năm 2006 vẫn chưa xuất hiện. Bên cạnh đó, điều kiện cấp giấy phép hoạt động dịch vụ đưa người lao động đi làm việc ở nước ngoài còn chưa chặt chẽ (không quy định doanh nghiệp phải có cán bộ, cơ sở vật chất mà chỉ quy định ở dạng phương án; doanh nghiệp chỉ phải hoàn thiện các điều kiện này sau khi được cấp giấy phép), điều kiện về tài chính còn tương đối dễ dàng (vốn, ký quỹ), điều kiện về người lãnh đạo điều hành còn tương đối mở và không hoàn toàn phù hợp; thuật ngữ vốn pháp định hiện không còn trong quy định của Luật Doanh nghiệp nên gây khó khăn khi xác định.

Xuất phát từ thực trạng trên, hiện nay Bộ LĐTBXH đang xây dựng Dự án Luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Người lao động Việt Nam đi làm việc ở nước ngoài. Trong đó tập trung vào các vấn đề: Mở rộng và điều chỉnh hình thức đi làm việc ở nước ngoài theo hợp đồng; Điều chỉnh, cụ thể hóa quy định về điều kiện đầu tư kinh doanh đối với ngành nghề “hoạt động dịch vụ đưa người lao động đi làm việc ở nước ngoài” và giấy phép hoạt động dịch vụ đưa người lao động đi làm việc ở nước ngoài; Điều chỉnh các quy định về chi phí người lao động phải nộp phù hợp với thực tế thị trường, xu hướng quốc tế, bảo đảm trách nhiệm của doanh nghiệp với người lao động;Nâng cao trách nhiệm của người lao động khi làm việc ở nước ngoài, giảm tỷ lệ vi phạm hợp đồng, không về nước sau khi hết hạn hợp đồng...

Xung quanh quy định về mở rộng hình thức đi làm việc ở nước ngoài, tại Tờ trình Đề nghị xây dựng Dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Người lao động Việt Nam đi làm việc ở nước ngoài theo hợp đồng của Bộ LĐTBXH trình Chính phủ có nêu đề xuất mở rộng và điều chỉnh hình thức đi làm việc ở nước ngoài theo hợp đồng theo hướng bổ sung đối tượng tham gia ký Thỏa thuận lao động là UBND các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương (Điều 40); là các bộ, ngành khác (không phải Bộ LĐTBXH) ký thỏa thuận ngành dọc với nước tiếp nhận về hợp tác đưa lao động sang làm việc; mở rộng đối tượng Tổ chức sự nghiệp nhà nước thuộc địa phương có thể thực hiện các Thỏa thuận hợp tác lao động của địa phương mình ký với địa phương nước tiếp nhận (Điều 39).

Lý giải về đề xuất này, Bộ LĐTBXH cho biết, theo quy định Luật năm 2006 chỉ có 4 hình thức đưa người lao động Việt Nam đi làm việc ở nước ngoài theo hợp đồng. Tuy nhiên hiện nay có nhiều phương thức hợp tác, dịch chuyển lao động mới phát sinh, như hoạt động dịch chuyển lao động vùng biên, lao động xuất cảnh hợp pháp theo các mục đích không phải lao động, sau đó ở lại và tìm được việc làm để cư trú và làm việc hợp pháp…

Nhưng trong Luật năm 2006, khi quy định về hình thức đi làm việc theo hợp đồng, cá nhân chỉ tính tới đối tượng có giao kết hợp đồng lao động trước khi đi mà không tính đến đối tượng có giao kết hợp đồng thuê mướn sau khi đã xuất cảnh; cũng không tính đến các đối tượng dịch chuyển qua biên giới nước láng giềng để làm việc ngắn hạn.

Chính vì vậy, việc mở rộng hình thức đi làm việc ở nước ngoài là cần thiết nhằm đáp ứng yêu cầu thực tiễn, nhất là trong bối cảnh hội nhập.

Lê Bảo

Tin cùng chuyên mục

Tin mới